Kiên nhẫn đợi và bình thản yêu…

Kiên nhẫn đợi và bình thản yêu…

Ngày bão về.

  1. Buổi sáng dọn dẹp trong bếp, nghe ông nội tự thủ thỉ lầm rầm bên ngoài vườn phía sau cửa sổ. Ông đang phá cái giàn bầu cũ. Dỏng tai lên nghe, mà thấy nội dung rồi mình cứ mãi nắc nẻ cười. Ông cứ nhắc đi nhắc lại ” Trời mưa bão tới nơi rồi, Trung Quốc nó rút ràn khoan, ta cũng rút giàn bầu…” :))

  2. Buổi chiều mưa suốt, đau tay bóc đầy rổ lạc. Nhớ lại những ngày tuổi thơ lúc còn ở trong căn nhà có mái dột… Bố hăm hở bảo, con gái bóc lạc đi, để lát bố nấu kẹo cho. Như thế, kẹo rất ngọt, và lòng rất ấm. Về với gia đình, là khi bão dừng lại phía sau cánh cửa.

  3. Nhưng hơn cả, khi ngày tàn,là lúc một mình nằm nghiêng vai, nghe mưa ngoài hiên ko ngớt. Buồn và nhớ tới đau nghẹn. Im lặng là câu trả lời khó. Nhưng đó là điều duy nhất mình nên làm. Có những lúc như thế này, cảm thấy bao nhiêu câu từ thốt ra chẳng hề đủ. Chẳng còn muốn giãi bày. Chẳng còn muốn kể lể. Trong lòng là một vùng biển nhỏ dậy sóng, nhưng trên mặt biển lại quá đỗi an nhiên. Hoang hoải quá. Ngột ngạt quá.

  4. Những ngày này, mình không khóc được.
Em phải tìm người cần em.
Người mà thấy ngoài em ra không còn ai có thể thay thế được.
Chúng ta đâu cần làm mọi điều để chứng tỏ với các cô gái xung quanh rằng anh ta là của mình đâu em, vốn dĩ đó là việc của anh ta.
Gia Đoàn (via taito-oct9th)

Anh biết không,

Sớm nay khi thức dậy, em buộc lòng mình phải tin rằng, bình minh của em hôm nay ko nằm ở phía ngoài kia cửa sổ. Bên phải, bên trái. Đều vậy cả.
Em đã từng tin bản thân là cô gái cố chấp ích kỉ, nhưng chưa bao giờ em ngại phải đối diện sự thật, chấp nhận hay thay đổi nó hoặc chính mình nếu điều đó là đúng. Nhưng anh thì ko.
Một lời anh nói, anh ko nhớ gì cả, không đồng nghĩa với sự thật ấy chưa từng xảy ra, chưa từng tồn tại. Em đã nghĩ anh thật nhỏ bé khi không dám thừa nhận rằng điều ấy là đúng. Thật nhỏ bé khi ko dám thay đổi vì thật nhiều ý nghĩ, mà suy cho cùng ý nghĩ lớn nhất chính anh lại ko biết: sợ hãi.
Tình yêu luôn vậy nhỉ, làm con người ta có quá nhiều hạnh phúc, cũng quá đỗi đau lòng.
Em đột nhiên mệt quá. Mệt tới mức cũng muốn tắt lòng mình như ánh trời ngoài kia cửa sổ, thôi ko rực rỡ, thôi ko đắm say, thôi không ngoan cường tới cố chấp.

Hãy cho em một chút thời gian. Em muốn đi. Đi tìm lại chính em mới mẻ, nhiều năng lượng, nhiều can đảm để sẵn sàng chấp nhận cuộc đời,sẵn sàng yêu và sống.

Em có thể là một cô gái đa cảm, mơ mộng, dễ tổn thương. Sao cũng được mà.
Chẳng phải,chính vì thế nên mới cần tình yêu thương từ anh đó sao?

Mà đúng là vậy thật =.=

Mà đúng là vậy thật =.=

- Ông đã từng yêu ai chưa?

- Có chứ, tôi và bà ấy tới nay vẫn sống hạnh phúc.

- Cháu cũng muốn hạnh phúc.

- Đơn giản thôi. Tận hưởng tất cả, kể cả khổ đau. Tốt nhất là cùng nhau.

- Ít người dám đánh đổi.

- Do người ta hèn nhát.

—Chạy trong mưa| Thiên Bình—

Khóc đã rồi thì ngủ đi nhé, có gì cứ để mai buồn tiếp :)
Anonymous

Đã có bình minh rồi, không nên tiếc nuối nước mắt của hoàng hôn thì vẫn tốt hơn. Chắc thế :)

Ngày mới tốt lành nhé!

Đừng khóc nữa, được không?

Đau lòng quá…