Hẫng…

february-wooden-fish:

   Em nghĩ rằng anh vẫn còn yêu em, nhưng chúng ta không thể phủ nhận sự thật rằng tình yêu ấy không đủ lớn để giữ anh ở lại. Em biết sớm hay muộn rồi ngày này cũng sẽ đến. Vì thế nên em không đổ lỗi tại anh khi anh yêu một người con gái khác. Em nên giận anh, nhưng em không giận. Em chỉ cảm thấy đau, vô cùng đau lòng. Em đã nghĩ rằng mình có thể tưởng tượng được nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức nào, nhưng em đã sai…
– Haruki Murakami, South of the Border, West of the Sun | Moctieungu dịch

february-wooden-fish:

   Em nghĩ rằng anh vẫn còn yêu em, nhưng chúng ta không thể phủ nhận sự thật rằng tình yêu ấy không đủ lớn để giữ anh ở lại. Em biết sớm hay muộn rồi ngày này cũng sẽ đến. Vì thế nên em không đổ lỗi tại anh khi anh yêu một người con gái khác. Em nên giận anh, nhưng em không giận. Em chỉ cảm thấy đau, vô cùng đau lòng. Em đã nghĩ rằng mình có thể tưởng tượng được nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức nào, nhưng em đã sai…

– Haruki Murakami, South of the Border, West of the Sun | Moctieungu dịch

nhocktlx:

Khi một cô gái đi dưới mưa, trong tay cầm dù nhưng mặc nhiên không sử dụng. Đó là bởi cô gái ấy đã có một bầu trời riêng.
Bầu trời ấy hoàn toàn khô ráo.
Hoặc,
vốn dĩ đã sũng nước rồi.

nhocktlx:

Khi một cô gái đi dưới mưa, trong tay cầm dù nhưng mặc nhiên không sử dụng. Đó là bởi cô gái ấy đã có một bầu trời riêng.

Bầu trời ấy hoàn toàn khô ráo.

Hoặc,

vốn dĩ đã sũng nước rồi.

nhocktlx:

KHI NGƯỜI ĐÃ KHÔNG CÒN YÊU
Khi ta phải chấp nhận sự việc phũ phàng là người đã không hề yêu thương ta
Hoặc đã không còn nhớ đến ta mà đem lòng mơ về kẻ khác
Là khi ta không còn cho phép mình đứng trước người mà rơi nước mắt
Vào những giây phút ta yếu mềm.

Ta phải ngăn lòng mình lại đừng gọi cho người ta lúc trăn trở nửa đêm
Hay vào những khi ta nhớ đến quay cuồng mà trở mình thức dậy
Ta dằn lòng mình kìm nén vào tận thắm sâu để đừng gào thét nỗi lòng đớn đau khi ấy
Rằng ta yêu và nhớ đến nhường nào.

Ta không còn cho phép mình để cho người nhìn thấy những nỗi đau
Những vết thương chảy máu hay khi ta gục mình xuống vì ốm bệnh
Dù gặp lại người trong khi ta rã rời mỏi mệt
Vẫn cố gượng dậy tỏ ra thật bình thường.

Bởi ta ghét cái ánh mắt người trũng xuống nhìn ta đầy vẻ xót thương
Như cốc nước đầy tràn hôm trước bị dốc ngược lại khi tình người đã cạn
Dù ta khô đắng tận cuống họng vì những cơn cháy khát
Ta vẫn cố giả hờ hững chẳng màng.

Là khi gió lốc thét gào, bão đêm đổ ập xuống mái nhà ta bàng hoàng
Ta sợ hãi một mình muốn nép vào vòng tay người bé nhỏ
Giống như một ngày đầu mùa thu, lá khô chưa rụng bởi sự lướt qua của gió
Người sợ ta lạnh mà ôm chặt vào lòng.

Là khi ta mặc riêng một manh áo mỏng manh vào giữa chiều đông
Xuýt xoa đi về mà thôi hoài niệm về cái ngày người mắng giận ta vì quên mang theo áo
Ta tự gạt dòng suy nghĩ của mình ra khỏi những giấc mơ êm đềm khi lòng mình nổi bão
Người đón giữa đường chỉ để cho ta một bàn tay ấm.

Ta áp mình vào chiếc gối đầy nước mắt ta ướt đẫm
Gặm nhấm nỗi xót xa, trống vắng và quay quắt riêng một nỗi buồn tủi của sự cô đơn
Tự cắn vào tay mình nhớ về thuở ta đã yêu hết mình không tính toán thiệt hơn
Những ngày như giấc mơ…. giờ là vô nghĩa

Ta tự bảo mình thôi đừng đợi chờ bởi vì người không còn mong nhớ
Ta tự nhủ lòng mình phải quên đi những chưa biết quên bằng cách nào
Ta tự nhủ lòng mình là sẽ đến lúc mình phải đến với người khác nhưng chưa có cách nào làm ta rung động với một kẻ đến sau
Làm sao có thể yêu… một lần như ta đã
24/02.2011
Hàn Băng Vũ

nhocktlx:

KHI NGƯỜI ĐÃ KHÔNG CÒN YÊU

Khi ta phải chấp nhận sự việc phũ phàng là người đã không hề yêu thương ta

Hoặc đã không còn nhớ đến ta mà đem lòng mơ về kẻ khác

Là khi ta không còn cho phép mình đứng trước người mà rơi nước mắt

Vào những giây phút ta yếu mềm.

Ta phải ngăn lòng mình lại đừng gọi cho người ta lúc trăn trở nửa đêm

Hay vào những khi ta nhớ đến quay cuồng mà trở mình thức dậy

Ta dằn lòng mình kìm nén vào tận thắm sâu để đừng gào thét nỗi lòng đớn đau khi ấy

Rằng ta yêu và nhớ đến nhường nào.

Ta không còn cho phép mình để cho người nhìn thấy những nỗi đau

Những vết thương chảy máu hay khi ta gục mình xuống vì ốm bệnh

Dù gặp lại người trong khi ta rã rời mỏi mệt

Vẫn cố gượng dậy tỏ ra thật bình thường.

Bởi ta ghét cái ánh mắt người trũng xuống nhìn ta đầy vẻ xót thương

Như cốc nước đầy tràn hôm trước bị dốc ngược lại khi tình người đã cạn

Dù ta khô đắng tận cuống họng vì những cơn cháy khát

Ta vẫn cố giả hờ hững chẳng màng.

Là khi gió lốc thét gào, bão đêm đổ ập xuống mái nhà ta bàng hoàng

Ta sợ hãi một mình muốn nép vào vòng tay người bé nhỏ

Giống như một ngày đầu mùa thu, lá khô chưa rụng bởi sự lướt qua của gió

Người sợ ta lạnh mà ôm chặt vào lòng.

Là khi ta mặc riêng một manh áo mỏng manh vào giữa chiều đông

Xuýt xoa đi về mà thôi hoài niệm về cái ngày người mắng giận ta vì quên mang theo áo

Ta tự gạt dòng suy nghĩ của mình ra khỏi những giấc mơ êm đềm khi lòng mình nổi bão

Người đón giữa đường chỉ để cho ta một bàn tay ấm.

Ta áp mình vào chiếc gối đầy nước mắt ta ướt đẫm

Gặm nhấm nỗi xót xa, trống vắng và quay quắt riêng một nỗi buồn tủi của sự cô đơn

Tự cắn vào tay mình nhớ về thuở ta đã yêu hết mình không tính toán thiệt hơn

Những ngày như giấc mơ…. giờ là vô nghĩa

Ta tự bảo mình thôi đừng đợi chờ bởi vì người không còn mong nhớ

Ta tự nhủ lòng mình phải quên đi những chưa biết quên bằng cách nào

Ta tự nhủ lòng mình là sẽ đến lúc mình phải đến với người khác nhưng chưa có cách nào làm ta rung động với một kẻ đến sau

Làm sao có thể yêu… một lần như ta đã

24/02.2011

Hàn Băng Vũ

Một trong rất nhiều những mảnh hạnh phúc mà mỗi ngày mình đang có, đến từ trí nhớ ẩm ương thời tiết của bản thân :)
Mình ấy, thường thì việc ghi nhớ mọi thứ. Từ lời nói, việc làm, từ to đùng tới vụn vặt, hầu như chẳng gặp vấn đề gì khó khăn cả.
Thế nhưng khó khăn ngớ ngẩn nhất của bản thân là không làm sao nhớ nổi hôm nay mình có phải gội đầu không, dù cái lịch cá nhân đơn thuần chỉ là cách một ngày sẽ gội đầu.
Thế nên, bạn người yêu ấy. Nhiệm vụ to tát nhất của bạn ấy là yêu thương mình, và yêu cả cái trí nhớ cá nhân thua đứa trẻ 7 tuổi như thế nữa.
…
Hôm nay điện thoại bạn người yêu hỏng, lúc chia tay lái xe về nhà, vẫn đang đinh ninh nghĩ quên mất chưa hỏi bạn ấy mình hôm nay có cần gội đầu không. Về tắm gội xong xuôi, vào mở điện thoại đã thấy tin nhắn của bạn từ 30’ trước: ” Điện thoại tự dưng lại mở được rồi nè. Em hôm nay nhớ phải gội đầu nhé! *Xoa xoa* “
Như thế. Hạnh phúc là những mảnh vụn li ti và lấp lánh. Nó khiến mắt mình vui. Môi mình hồng. 
Và trong một ngày nhiều gió như hôm nay, điều ấy thật ấm áp :)

Một trong rất nhiều những mảnh hạnh phúc mà mỗi ngày mình đang có, đến từ trí nhớ ẩm ương thời tiết của bản thân :)

Mình ấy, thường thì việc ghi nhớ mọi thứ. Từ lời nói, việc làm, từ to đùng tới vụn vặt, hầu như chẳng gặp vấn đề gì khó khăn cả.

Thế nhưng khó khăn ngớ ngẩn nhất của bản thân là không làm sao nhớ nổi hôm nay mình có phải gội đầu không, dù cái lịch cá nhân đơn thuần chỉ là cách một ngày sẽ gội đầu.

Thế nên, bạn người yêu ấy. Nhiệm vụ to tát nhất của bạn ấy là yêu thương mình, và yêu cả cái trí nhớ cá nhân thua đứa trẻ 7 tuổi như thế nữa.

Hôm nay điện thoại bạn người yêu hỏng, lúc chia tay lái xe về nhà, vẫn đang đinh ninh nghĩ quên mất chưa hỏi bạn ấy mình hôm nay có cần gội đầu không. Về tắm gội xong xuôi, vào mở điện thoại đã thấy tin nhắn của bạn từ 30’ trước: ” Điện thoại tự dưng lại mở được rồi nè. Em hôm nay nhớ phải gội đầu nhé! *Xoa xoa* “

Như thế. Hạnh phúc là những mảnh vụn li ti và lấp lánh. Nó khiến mắt mình vui. Môi mình hồng. 

Và trong một ngày nhiều gió như hôm nay, điều ấy thật ấm áp :)

Hãy hỏi tôi một câu hỏi
ask.fm/ThaoYen

Nơi của quá khứ, dù đẹp, cũng nên là trong một ngăn tủ được khóa lại, còn nơi của chúng ta, là ở ngay thời điểm này. Sống hết mình cho hôm nay, nghĩa là ngày mai sẽ có một quá khứ đẹp để cất đi trong niềm hạnh phúc, bạn chẳng phải cũng muốn vậy hay sao?
[Blog Bình Phạm]

Nơi của quá khứ, dù đẹp, cũng nên là trong một ngăn tủ được khóa lại, còn nơi của chúng ta, là ở ngay thời điểm này. Sống hết mình cho hôm nay, nghĩa là ngày mai sẽ có một quá khứ đẹp để cất đi trong niềm hạnh phúc, bạn chẳng phải cũng muốn vậy hay sao?

[Blog Bình Phạm]

vet-gio-nho-mau-xanh:


 Chúng ta đều là người lý trí, vì hiểu nhau nên mới tổn thương nhau. Nhân lúc chúng ta còn chưa đi xa hơn. hãy dừng lại ở đây đi! Có bước thêm cũng chỉ là đường cụt…
Quá yêu | Lê Tư

Em không có đủ dũng khí….

vet-gio-nho-mau-xanh:

 Chúng ta đều là người lý trí, vì hiểu nhau nên mới tổn thương nhau. Nhân lúc chúng ta còn chưa đi xa hơn. hãy dừng lại ở đây đi! Có bước thêm cũng chỉ là đường cụt…

Quá yêu | Lê Tư

Em không có đủ dũng khí….

Hãy tha thứ và cho đi. Bởi lẽ mọi nhân duyên trong cuộc đời này, dẫu từng khiến mình sướng vui buồn khổ, thất vọng hay tổn thương ra sao đi chăng nữa, thì nó rồi cũng thành kí ức.
Đừng ghét bỏ kí ức, vì người ta sẽ có lúc nhìn lại và nhớ về. Khi ấy, người ta xứng đáng được sống trong thanh thản.
Hãy tha thứ và cho đi. Bởi lẽ mọi nhân duyên trong cuộc đời này, dẫu từng khiến mình sướng vui buồn khổ, thất vọng hay tổn thương ra sao đi chăng nữa, thì nó rồi cũng thành kí ức.
Đừng ghét bỏ kí ức, vì người ta sẽ có lúc nhìn lại và nhớ về. Khi ấy, người ta xứng đáng được sống trong thanh thản.
nabinguyen:

"Trong thế giới tình yêu không hề có chuyện ai có lỗi với ai, chỉ là người này không biết trân trọng người kia mà thôi."

nabinguyen:

"Trong thế giới tình yêu không hề có chuyện ai có lỗi với ai, chỉ là người này không biết trân trọng người kia mà thôi."